Danh mục bệnh

Không thể hiến máu vì mắc bệnh lậu

Tôi chỉ muốn làm người tốt một lần thôi mà cũng không thể được nữa rồi. Căn bệnh lậu này đã vĩnh viễn biến tôi vẫn là một con người hư hỏng và xấu xa trong mắt tất cả mọi người trừ mẹ ra.

Tuổi trẻ và quá khứ của tôi đầy dữ dội, trong khi các bạn đồng trang lứa với mình còn chăm lo cho việc học hành thì tôi một đứa con trai vì bất mãn với gia đình mà bỏ nhà lên thành phố một mình. Sự ra đi của tôi cũng không khiến ba mẹ hay bất cứ ai trong gia đình lo lắng, tôi nghiễm nhiên trở thành một người vô hình ở trong gia đình ấy khi mà bố dượng thì liên tục hành hạ mẹ, đánh tôi bất cứ khi nào say xỉn…

Là đứa con trai duy nhất trong gia đình hỏi làm sao tôi không thương mẹ cho được thế nhưng biết bao lần nói mẹ bỏ nhà đi và bỏ ông ta đi thì mẹ vẫn cam chịu không bỏ. Quá nhiều lần chịu đựng tôi đã quyết định bỏ nhà ra đi với cái tiếng là một thằng con hư hỏng không biết thương không biết lo lắng cho gia đình. 17 tuổi đầu lên thành phố, cái gì đối với tôi cũng khó khăn. Không quen biết ai thậm chí là còn chưa học hết cấp 3 mà đến đâu người ta cũng yêu cầu ít nhất phải học hết cấp 3 mới nhận vào làm…

Không thể hiến máu vì mắc bệnh lậu

Không thể hiến máu vì mắc bệnh lậu

Quãng thời gian cực khổ ngày lang thang đêm thì gầm cầu cũng nhanh chóng qua đi tôi may mắn được nhận vào làm ở trong một quán bar khá sang trọng sau khi người chủ quan sát và xét nét tôi từng tí một. Chẳng mấy chốc tôi trở thành một con người hoàn toàn khác, đúng là có tiền và được ăn mặc tử tế thì nhìn con người cũng khác đi nhiều lắm.

Ngày làm chạy bàn ở quán đến tối thì tôi lại trở thành phi công trẻ cho các bác các chị có nhu cầu… Mặc dù có tủi nhục nhưng mà kiếm được tiền thì tôi cũng không từ bất cứ việc gì. Và những dấu hiệu của bệnh lậu cũng bắt đầu xuất hiện trong tôi từ khi ấy mà tôi không hề hay biết gì.

Làm công việc ấy được một thời gian, tôi kiếm được một số tiền khá khá và quyết định dừng hẳn công việc này để mở một tiệm bánh để kinh doanh, có một tiệm bánh nhỏ và một gia đình hạnh phúc là những gì mà từ trước đến nay tôi vẫn luôn ao ước. Tôi dùng hết số tiền của mình để đi thuê địa điểm và thuê thêm người làm. Thời gian trước khi đi làm ở quan bar tôi cũng học mót được rất nhiều các làm bánh thế nên bây giờ tôi vừa là ông chủ vừa là thợ chính của quán. Có lẽ ông trời cũng thương cho hoàn cảnh của tôi mà quán tôi làm ăn khá tốt, chẳng mấy chốc mà đã thu hồi lại được toàn bộ số vốn ban đầu bỏ ra.

Bây giờ tiền bạc đối với tôi không còn là vấn đề nữa, tôi có thể thoải mái hơn rất nhiều nhưng có một điều vẫn luôn canh cánh trong lòng đó là về mẹ tôi ở nhà. Suốt 3 năm trời từ khi dứt áo ra đi tôi không có bất cứ liên lạc nào về nhà cũng không nhận được bất cứ thông tin nào từ gia đình của tôi.

Đến bây giờ thành đạt rồi ngồi nghĩ lại tôi mới thấy mình thật sự có lỗi với mẹ quá, có lẽ quãng thời gian tôi không có ở nhà mẹ đã phải chịu rất nhiều đau khổ và tủi nhục vì bị người bố dượng kia hành hạ. Tôi quyết định về quê và đón mẹ lên thành phố cùng tôi. Thế những mọi chuyện không như tôi nghĩ. Vừa về đến đầu làng có lẽ vì tôi không thay đổi gì nên mọi người ai cũng nhận ra tôi và họ đều nhìn tôi với một ánh mắt trách móc và dường như là không quan tâm đến sự tồn tại của tôi. Có lẽ trong mắt họ tôi vẫn là một người con trai hư hỏng ngày nào.

Về đến cổng nhà, sau nhiều năm vẫn là cái ngôi nhà ấy nhưng cũ đi nhiều, từ cổng vào cỏ cũng mọc lên nhiều hơn. Vào đến trong nhà một khung cảnh ảm đạm đến tái lòng. Trong nhà không thấy có ai, hỏi một vài người hàng xóm thì biết được mẹ tôi đang ở trên bệnh viện thành phố và cần làm phẫu thuật sớm nếu không thì không qua khỏi…

Đến thẳng bệnh viện thì thấy mọi người đang nhốn nháo và lo lắng vì bác sĩ nói mẹ cần truyền máu gấp mà hết mất nhóm máu, tôi lao như bay vào phòng xét nghiệm và yêu cầu được hiến máu, sau khi làm tất cả các thủ tục xét nghiệm các bác sĩ chẩn đoán rằng tôi không thể hiến máu vì mắc bệnh lậu mãn tính quá nặng. Mọi người chưa hết vui mừng vì tôi đã trở về trong thời khắc cần thiết nhất thì lại càng thất vọng hơn khi nghe tin tôi mắc bệnh lậu và không thể hiến máu… Đau khổ và tuyệt vọng vì chưa một lần tôi có thể giúp mẹ, nhưng may thay vẫn có người hiến máu và mẹ tôi đã qua cơn nguy kịch.

Không chờ mẹ tỉnh lại tôi lại vội vã lên thành phố để làm lại xét nghiệm và tiến hành điều trị bệnh lậu tôi tìm hiểu rất nhiều địa chỉ chữa bệnh và cuối cùng quyết định đến tại phòng khám đa khoa Bảo Anh vì nghe nói phòng khám này có phương pháp điều trị bệnh lậu mới bằng DHA hiệu quả, các bác sĩ sau khi làm các xét nghiệm cho tôi thì chẩn đoán tôi mắc bệnh lậu mãn tính các triệu chứng bệnh không còn nhiều chỉ có hiện tượng chảy mủ vào buổi sáng thế nên có lẽ vì thế mà tôi không để ý nhiều. Bệnh của tôi còn đang có nguy cơ biến chứng thành ung thư nhưng thật may là tôi đến cơ sở y tế vẫn kịp nếu không thì tôi không thể có con được nữa.

Không thể hiến máu vì mắc bệnh lậu

Không thể hiến máu vì mắc bệnh lậu

Sau một thời gian điều trị tại phòng khám đa khoa Bảo Anh tôi đã được chữa khỏi bệnh. Và mẹ tôi ở nhà cũng được ra viện và khỏe mạnh. Tôi vô cùng hạnh phúc, trở về nhà nhìn thấy mẹ mạnh khỏe thật sự không còn gì vui hơn. Tôi cứ nghĩ rằng mẹ cũng giống như mọi người vẫn coi tôi là một đứa con hư hỏng thế nhưng không ngờ mẹ vẫn chấp nhận tha thứ cho tôi… Hiện tại, tôi đã khỏi bệnh hoàn toàn và đón mẹ cùng lên thành phố để sinh sống.

Các bạn thân mến, nếu ai đã và đang từng lầm lỡ như tôi có nghi ngờ mình mắc bệnh mà không biết khám bệnh lậu ở đâu, điều trị bệnh lậu ở đâu thì hãy liên hệ đến phòng khám đa khoa Bảo Anh theo đường dây nóng 02438288288 hoặc đến trực tiếp địa chỉ 59 Khương Trung, Thanh Xuân, Hà Nội để được các chuyên gia giúp đỡ.

Rate this post