Danh mục bệnh

Mắc bệnh lậu tôi mới biết mẹ mình “giàu” thế nào?

Tôi từng xấu hổ vì có người mẹ đơn thân, lại nghèo xơ xác. Những ngày điều trị bệnh lậu tôi mới biết mẹ tôi giàu đến nhường nào, tôi phát hiện ra một “ kho tài sản khồng lồ” mà mười mấy năm tôi không hề nhìn ra.

Hình ảnh của mẹ trong tôi chỉ là một người luôn ống thấp ống cao, gắn liền với cái xe đạp thồ chở đồ đồng nát. Tất cả tài sản của mẹ là những cái ống nhựa, thùng giấy người ta bỏ đi, là những thứ vặt vãnh bọn trẻ con trong làng tìm bán để kiếm tiền mua kẹo mút. Những chả hiểu sao, mấy cái lọ nhựa đấy mà mẹ nuôi tôi ăn học mười mấy năm trời. Tôi mặc kệ, mẹ có thức dậy vào lúc gà chưa gáy, có về lúc nhà nhà lên điện thì tôi cũng chẳng buồn quan tâm đến. Thứ tôi cần là mẹ có đủ tiền để tôi được đi học, rồi thỉnh thoảng tụ tập cùng đám bạn. Có đôi lần tôi chạnh lòng, vì chẳng hiểu trong bữa cơm mẹ cứ kêu no hoài, đến lúc nửa đêm lại lụi hụi đi vét tí cơm nguội, tí canh cặn, hay cắn củ khoai sống khi cơm nguội cũng chẳng còn.

Mẹ tôi nghèo lắm chỉ có mỗi cái xe đồng nát

Mẹ tôi nghèo lắm chỉ có mỗi cái xe đồng nát

Tôi cũng từng chẳng hiểu sao mẹ không cười mà lại khóc nhiều đến vậy khi nhận được giấy báo tôi trúng tuyển vào trường cấp 3 chuyên. Bình thường không đủ ăn, có ốm sốt li bì cũng có thấy mẹ khóc gì đâu, sự kiện đáng mừng như thế sao mẹ chẳng cười mà lại khóc.

Hình như ngày tôi ra bến xe lên thành phố học mẹ lại khóc.

Mấy lần tôi gọi điện báo bận học không về được, hình như mẹ cũng khóc. Là tôi bận học thật nên mới không về mà sao mẹ cứ khóc hoài.

Tôi nói có người yêu, mẹ nói đưa về ra mắt. Nhưng đưa về cái nhà rách của mẹ, thì tôi đưa làm gì. Hình như mẹ lại khóc….

Hôm đó, tôi uống say quá, chẳng nhớ nổi làm sao mà lại lên giường anh. Có sao đâu chúng tôi yêu nhau mà. Anh hứa học xong cấp 3 anh cưới tôi. Lên giường với anh có sao đâu.

Mấy hôm sau, chỗ ấy bị ngứa lạ. Ra nhiều khí hư, và tiểu rất buốt. Đang lo quá thì may sao khí hư bớt dần, tiểu cũng đỡ buốt, chỉ hơi ngại vì sáng nào dậy cũng thấy tiểu ra mủ.

Giữa năm học, cả lớp đi khám sức khỏe. Cuối buổi, 1 cô giáo trên ban giám hiệu gọi mình tôi lên phòng. Tôi có lỗi gì đâu chứ, yêu đương vào, kết quả học tập có kém nhưng đâu đến nỗi bị ban giám hiệu triệu kiến thế này. Cô giáo nói tôi bị bệnh, và khuyên tôi nên đi khám bệnh lậu. Bệnh lậu là gì, sao cô có vẻ e ngại và còn nói riêng với tôi thế.

Ừ thì khám, vì đằng nào chả khám miễn phí vì tôi có bảo hiểm y tế mà. Chỉ khi đến đây, nghe bác sĩ nói tôi mắc bệnh lậu, và cho tôi biết về những nguy hại của căn bệnh này, tôi mới hiểu, mình đã gây ra chuyện gì.

Tìm hỏi, thằng người yêu chẳng ngại mà ném về phía tôi câu nói lạnh lùng: hắn cũng bị lậu, đang trong quá trình chữa bệnh lậu ở nam. Những ngày sau đó hắn lặn mất tăm. Hắn là ai, cướp đi đời con gái của tôi và còn để lại căn bệnh lậu quái ác này.

Mắc bệnh lậu rồi tôi mới biết mẹ giàu có đến thế nào

Mắc bệnh lậu rồi tôi mới biết mẹ giàu có đến thế nào

17 tuổi tôi còn có gì để mất đây. Ai có thể cứu tôi bây giờ. Mẹ ư, mẹ tôi nghèo lắm. Bước đi vô hồn, về đến căn phòng trọ tôi đã thấy mẹ ngồi chờ trước cửa. Vẫn là người mẹ khắc khổ mà tôi đã nhìn 17 tuổi. Hỏi ra mới biết, cô giáo đã gửi thư về tận nhà, và mẹ đã chạy lên đây với tôi, sợ tôi nghĩ quẩn. Chẳng nghĩ quẩn thì sao chứ, chi phí chữa bệnh lậu đâu dễ dàng gì với cái hoàn cảnh của mẹ con tôi bây giờ. Tình đầu cũng bỏ tôi mà đi rồi. Tôi còn thiết sống làm gì.

Mẹ còn ôm lấy đứa con nhiều lỡ lầm như tôi làm gì, không sinh đứa con như tôi trên đời, bây giờ có thể mẹ đang hạnh phúc bên người mà mẹ yêu. Giờ thì sao, tôi muốn từ bỏ. Sao mẹ cứ ôm tôi, nhưng sao mẹ không khóc vậy. Đây là lúc mẹ phải khóc mới đúng chứ, mẹ hay khóc vì tôi lắm mà.

Những ngày sau đó mẹ cũng chẳng khóc trước mặt tôi, mẹ dắt tôi đi chữa bệnh. Tôi miễn cưỡng tiếp nhận điều trị bệnh lậu cũng vì mẹ muốn thế. Suốt những ngày chữa bệnh, mẹ luôn nắm tay tôi những lúc có thể mà rằng mẹ rất giầu. Mẹ giàu có tình yêu đến thế nào. Khi cả thế giới quay lưng lại với con, chỉ có mẹ nắm lấy tay con. Mẹ giàu, và đến giờ con mới biết con giàu đến thế nào, vì con có mẹ.

Rate this post